Smashing Pumpkins, rockband nổi tiếng thập niên ’90

Published On 9/9/2005 | By Jacob Tran | ROCK THẾ GIỚI

Một trong những ban nhạc alternative rock nổi bật nhất đầu thập niên 90, Smashing Pumpkins có ảnh hưởng rất lớn đến thế giới rock. Tay guitar kiêm nhạc sĩ, linh hồn nhóm – Billy Corgan – là một hình tượng của progressive rock, heavy metal, goth rock, psychedelia, và dream pop, kết hợp với những âm thanh guitar xoáy mạnh, biến âm. Trên thực tế, Smashing Pumpkins đã trở thành mẫu hình thành công của alternative rock – Nirvana bị tàn phá quá nhanh chóng, còn Pearl Jam lại không đạt được vinh quang tương tự. Khác với các nhóm/nghệ sĩ đương thời, Pumpkins đã trụ vững được trước những vấn đề nội bộ và đảm bảo lượng tiêu thụ đĩa hát bình ổn. Họ là ban nhạc thành công nhất, trường tồn nhất đầu 90.
 

Những năm đầu thành lập

Ở tuổi 19, ca sĩ kiêm guitarist Billy Corgan đã rời Chicago, Illinois, tới St. Petersburg, Florida cùng ban nhạc The Marked. Nhóm này không gặt hái nhiều thành công và nhanh chóng tan rã, Corgan trở lại Chicago, tìm việc làm trong một cửa hàng kinh doanh âm nhạc. Tại đây, anh gặp tay guitar nổi tiếng (người châu Á) James Iha. Họ bắt đầu sáng tác ca khúc với một bộ trống. Năm 1988, Corgan gặp tay bass D'Arcy Wretzky ở một ban nhạc khác tại Chicago; Wretzky nhanh chóng ra nhập nhóm sau đó; Wretsky và Iha vốn dĩ đã có mối quan hệ thân thiết từ trước khi còn là bộ đôi biểu diễn tại một quán bar của người Ba Lan. Tay trống Jimmy Chamberlin xuất hiện trong ban nhạc khi được sự đồng ý của ông chủ Joe Shanahan.

Năm 1990, ban nhạc phát hành thu âm đầu tiên, đĩa đơn mang tên “I Am o­ne” cho hãng Limited Potential. Single bán rất chạy và họ trình làng single khác “Tristessa” cho Sub Pop Records, sau đó ký hợp đồng với Virgin Records. Năm 1991, Virgin cho phát hành album đầu tiên của nhóm mang tên ''Gish''. Tour diễn quảng cáo cho đĩa nhạc không mấy thành công. Iha và Wretsky thường hay khắc khẩu, Chamberlin nghiện rượu và ma tuý, còn Corgan lâm vào tình trạng chán nản cực độ.

Siamese Dream: tiến tới vinh quang

Để vượt qua tình trạng phiền muộn của mình, Corgan làm việc không biết đến thời gian, anh thường xuyên sống trong phòng thu, để sáng tác các nhạc phẩm cho album năm 1993 ''Siamese Dream''. Báo chí âm nhạc đương thời mô tả chân dung Corgan như một ''bạo chúa'' ở studio, với tin đồn anh tự thu âm phần bass và guitar, than phiền về mọi thành viên trong ban nhạc. Đương nhiên, tin tức này không hề được xác nhận từ những người tham gia làm album, mặc dù Billy từng nói rằng, anh đảm nhận phần guitar chính trong đĩa, nhưng chỉ là vì anh sáng tác ca khúc.

Trước khi thu âm, Corgan bỗng nhiên rất sợ hãi vì nghĩ khó có thể hoàn thành ca khúc trong albums. Cảm giác này thể hiện rõ trong nhạc phẩm “Hummer”. Corgan nói rằng, nếu đĩa nhạc bán không chạy, Smashing Pumpkins sẽ chia tay. Kết quả là ''Siamese Dream'' tiêu thụ hơn bốn triệu bản tại Mỹ, các video ca khúc “Today” và “Disarm” đã thu hút sự chú ý toàn cầu về Pumpkins thông qua thời lượng phát sóng dày đặc trên MTV.

Năm 1994, Virgin phát hành hợp tuyển ''Pisces Iscariot'' và video hoà nhạc ''Vieuphoria'. Một CD phóng tác từ ''Vieuphoria'' xuất hiện trên đài phát thanh. Năm 2002, ''Vieuphoria'' (trên DVD) và ''Earphoria'' đến với công chúng.

Mellon Collie and the Infinite Sadness

Sau tour lưu diễn liên miên quảng cáo cho album, ban nhạc tạm dừng một thời gian để sáng tác ca khúc cho thu âm tiếp theo. Corgan làm việc không ngơi nghỉ và viết khoảng 50 ca khúc (theo nội dung một số cuộc phỏng vấn). Pumpkins vào studio với nhà sản xuất Flood để bắt tay thực hiện cái mà Corgan mô tả là ''bức tường'' của thập niên 90, sự so sánh với album đôi nổi tiếng của Pink Floyd.

Cuối cùng thì ''Mellon Collie and the Infinite Sadness'', bộ đĩa đôi (ba đĩa nhựa) trình làng với 28 bài hát. ''Mellon Collie'' thành công hơn nhiều ''Siamese Dream'', và bán được mười hai triệu bản trên toàn cầu. Nó cũng mang về cho ban nhạc bảy đề cử Grammy bao gồm cả Album của năm và những ca khúc hit như “Bullet with Butterfly Wings”, “Tonight, Tonight,” “1979” hay “Zero”.

Vận may của ban nhạc đột ngột thay đổi vào ngày 12/7/1996, khi nghệ sĩ keyboard Jonathan Melvoin và Chamberlin sử dụng ma tuý quá liều tại một khách sạn ở thành phố New York. Melvoin qua đời, còn Chamberlin thì bị bắt giữ, sau đó bị thải khỏi Pumpkins.

Ban nhạc kết thúc tour lưu diễn mà không có tay trống hay keyboard, ánh hào quang của họ đi vào lụi tàn. Billy Corgan bắt đầu trở nên chán ghét rock. Anh nói ''Mellon Collie'' sẽ là thu âm cuối cùng mà Pumpkins theo đuổi thể loại này.

Adore

Thu âm sau cái chết của mẹ Corgan, ''Adore'' năm 1998 đại diện cho sự thay đổi hoàn toàn phong cách mà Pumpkins theo đuổi, từ guitar rock làm căn bản, sang electronica, thể hiện đậm chất tâm trạng hơn. Đĩa nhạc còn thử nghiệm cả âm thanh gõ bằng trống máy. Bản thân Corgan xuất hiện trước công chúng cũng khác nhiều. Mặc dù ''Adore'' được giới phê bình đánh giá cao, và giành đề cử Grammy cho Trình diễn Alternative xuất sắc, nhưng album chỉ tiêu thụ khoảng 3 triệu bản.

Machina

Sự xuất hiện của Jimmy Chamberlin trong ''MACHINA/The Machines of God'' năm 2000 đánh dấu việc trở lại với âm thanh quen thuộc Pumpkins nhưng thất bại trong việc nối kết rộng rãi với người hâm mộ.

Tay bass Wretzky rời nhóm sau thu âm ''MACHINA/The Machines of God'', tay bass của ban nhạc Hole – Melissa Auf der Maur thay thế trong tour lưu diễn mang tên “Sacred and Profane” để quảng cáo cho album.

Tan rã

Tháng 5/2000, Billy Corgan tuyên bố, ban nhạc quyết định chia tay vào dịp cuối năm. Album cuối cùng của nhóm ''MACHINA II/The Friends & Enemies of Modern Music'', trình làng tháng 9/2000, phát hành hạn chế trên đĩa nhựa, được các fan chủ yếu phân phối miễn phí trên mạng. Thu âm thương mại cuối cùng của Smashing Pumpkins là đĩa đơn “Untitled”.

Ngày 2/12/2000, Smashing Pumpkins biểu diễn buổi hoà nhạc cuối cùng tại The Metro, cũng là nơi cất cánh cho sự nghiệp của họi mười hai năm về trước.

Trong suốt hành trình âm nhạc của mình, Smashing Pumpkins giành khá nhiều giải thưởng trong đó có hai giải Grammy cho Trình diễn Hard Rock xuất sắc năm 1996 với “Bullet with Butterfly Wings”, và Trình diễn Hard Rock xuất sắc năm 1997 cho “The End Is the Beginning Is the End”), có những tour diễn đắt khách, xuất hiện trong nhiều nhạc phim, phát hành số lượng lớn ca khúc chỉ trong thời gian ngắn.

Hậu chia tay

2001 là năm một hợp tuyển hit ''Rotten Apples (Greatest Hits)'', bao gồm rất nhiều single trong suốt cả thập niên sự nghiệp của nhóm nhạc đã ra đời. Một DVD cũng phát hành cũng thời với các cảnh quay video quảng cáo của Pumpkins từ ''Gish'' đến ''MACHINA'', buổi diễn trên truyền hình “Geek U.S.A.”, buổi hoà nhạc cuối cùng tại Metro.

Corgan và Chamberlin đã đoàn tụ thời gian ngắn trong năm 2001 và ra album duy nhất ''Mary Star of the Sea''. Ngày 17/2/2004, Billy Corgan gửi một thông điệp lên website riêng và đổ lỗi cho Iha về sự tan rã của Smashing Pumpkins.

Tháng 10/2004, Corgan xuất bản cuốn sách đầu tiên ''Blinking with Fists''. và dự kiến trình làng một album solo mới. Cùng lúc đó, Jimmy Chamberlin hoàn thành xong các nhạc phẩm cho albumb solo đầu tiên ''The Jimmy Chamberlin Complex''. James Iha tiếp tục đảm nhận vị trí guitarist với A Perfect Circle. D'arcy Wretzky ít khi xuất hiện trước công chúng kể từ khi chia tay nhóm năm 1999.

Tạo website bán hàng với WordPress

Like this Article? Share it!

Về tác giả

là người sáng lập ra VnRock.com cách đây 9 năm. Anh theo dõi thường xuyên sự phát triển của nhạc Rock tại Việt Nam và là người chịu trách nhiệm về việc marketing và định hướng phát triển cho VnRock.com. Chuyên gia của các bài phỏng vấn :D

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *