Thực trạng nhạc rock Việt Nam: Những hệ lụy & nỗi oan không vô cớ (Kỳ 6)

Published On 23/6/2008 | By Jacob Tran | ROCK VIỆT

Cuộc thi các ban nhạc rock toàn quốc Tiger Translate Rock Your Passion vừa khép lại hồi đầu năm có thể coi là cuộc “điểm mặt” hùng hậu nhất một thế hệ mới của nhạc rock ở Việt Nam, và có thể là mong tạo ra một hiệu ứng – dù chưa chắc đã nằm trong chủ định của các nhà tổ chức – tích cực hơn từ phía khán giả với rock, đối tượng luôn dễ bị “nghi ngờ” nhất trong tất cả các dòng nhạc đang tham gia đời sống nhạc Việt.
Hệ lụy của “ngày ấy”

Hai sự kiện đáng nhớ của 2 trung tâm rock TP.HCM và Hà Nội “ngày ấy”, đối với các nhà quản lý văn hóa xã hội có lẽ khó phai mờ. Trong Liên hoan pop/rock toàn thành 1992 do Thành đoàn TP.HCM tổ chức tại Nhà VH Thanh niên, nhiều rock fan đã trương biểu ngữ bày tỏ sự hâm mộ đối với các ban nhạc rock. Nhưng trong một phút quá cuồng nhiệt họ đã nổi lửa đốt luôn các biểu ngữ. Điều mà Thành đoàn phải gánh chịu nhiều phê bình và có ý kiến cho rằng đó cũng là lý do mà không có một liên hoan khác tiếp nối vào các năm sau.

Đêm nhạc Unit ’08 với gần 30 ngàn khán giả với lời cảnh báo
của BTC “Nếu có bất kỳ một vật lạ nào ném lên sân khấu
đêm nhạc sẽ bị ngưng tức khắc!”

Nhưng sự kiện dẫn tới việc rock trở thành đối tượng đáng nghi ngại trong mắt nhiều người, chắc hẳn là sự cố nổi tiếng bên Hồ Gươm năm 1993, khi mà sau một đêm nhạc tưởng nhớ John Lennon – vốn là truyền thống của nhạc trẻ sinh viên Hà Nội một thời – các khán giả đã lấy cái cớ “cuồng nhiệt” để nổi loạn và làm vỡ khá nhiều cửa kính các cửa hàng xung quanh. Sự cố này được báo chí và dư luận khi đó coi như điển hình của thói vô tổ chức, đua đòi quậy phá của một bộ phận giới trẻ.

Kể từ đó, đời sống rock ở Hà Nội luôn được săm soi rất kỹ, cộng với sự thoái trào của phong trào nhạc trẻ sinh viên, rock dần mất đi vị trí số 1 trong thực đơn giải trí của giới trẻ học đường. Và dường như chủ yếu chỉ có chính các rocker sinh viên là thấy tiếc thời vàng son thôi, chứ các khán giả “đua đòi” thì đã kịp nhảy sang tìm cơ hội nổi loạn với các dòng nhạc khác rồi. Nhưng “lịch sử” nổi loạn vẫn chưa tái diễn, có lẽ vì các dòng nhạc khác ùa vào quá nhanh, phân tán số lượng các thành phần ưa quậy phá. Cũng có thể, chỉ có rock mới đủ kích thích để người ta lên cơn cuồng đập phá. Nếu quả thực như thế, rock bị dè chừng là điều… dễ hiểu.

Dù sao mặc lòng, Hà Nội vẫn là nơi có phong trào rock ổn định và có tính chuyên nghiệp cao nhất hiện nay, những gì diễn ra tại Tiger Translate Rock Your Passion và thành công rực rỡ của Bức Tường, của The Light thời gian qua chứng minh điều đó. Khi “huyền thoại” về đêm bốc lửa bên Hồ Gươm dần đi vào quên lãng – 15 năm rồi mà – các thành phần quậy nhất ngày ấy giờ đều đã thành các công dân trung niên cả rồi, thì rock được hy vọng sẽ hồi sinh sức ảnh hưởng đến công chúng trẻ – ở đây nói tới “sức ảnh hưởng” như rock đã từng có, chứ chưa dám khẳng định sự thắng thế vượt trội về thị trường. Nhưng mọi chuyện vẫn không dễ dàng chút nào.

Nỗi oan không vô cớ

Nhiều rock fan có mặt trong đêm chung kết Tiger Translate Rock Your Passion ở Hà Nội đã cảm thấy tiếc vì nhóm Unlimited chỉ giành được giải Ba, có thể không chính xác nhưng cũng có ý kiến cho rằng Unlimited mất điểm ở phút chót bởi hành động bốc đồng của ca sĩ khi quăng chai nước uống dở xuống phía khán giả, bay vèo qua ngay sát BGK, và đáp lại là vèo vèo những chai nước khác bay lên. Nếu trong một rock show của riêng một ban nhạc thì việc ấy dù nguy hiểm, nhưng có lẽ cũng không bị soi quá nhiều, không chai nước thì áo, mũ, dép cũng sẽ bay lượn… nhưng trong một cuộc thi thì quả Unlimited đã hơi… bất cẩn. Và từ đây nhìn rộng ra để thấy rock trở thành kẻ… khó ưa trong mắt những khán giả nghiêm túc không có gì là khó hiểu.

Các rocker cũng không thể “cùn” mà bảo rằng nhạc của chúng tôi không dành cho người nghiêm túc. Việc các ban nhạc rock trong lúc biểu diễn hay mượn cớ “phê” để có những hành động không đẹp mắt, như cởi đồ, đập vỡ đàn, ném chai nước, ném nhạc cụ… xuống khán giả thì cũng thường được đáp lại tương tự, thậm chí nặng “đô” hơn nhiều, thế là đêm nhạc rock trở thành hỗn loạn, người biểu diễn và khán giả đổ lỗi cho nhau là kẻ quá khích. Tóm lại là “tại anh tại ả”, và sau đó, khi các chương trình nhạc rock không dễ dàng được cấp phép, cả anh cả cả đều tìm cách đổ lỗi cho bên thứ 3, thường là cơ quan quản lý khắt khe hay thậm chí đổ cho cả những người làm nhiệm vụ bảo vệ đêm diễn là đã quá chặt chẽ, quá cứng nhắc, làm “cụt hứng” cơn cuồng nhiệt của cả người diễn lẫn người xem.

CKX 2008 – Thêm một điểm trừ vào văn hoá của các Rockfans

…Rock vẫn thường bị cho là chịu tiếng oan, nhưng oan ở đây không phải vô cớ, và thực sự thì cũng… không oan. Chừng nào mà các chai nước còn bay vèo vèo lên lên xuống xuống trong các đêm nhạc rock thì chừng đó rock còn phải trong “vòng tròn đỏ”. Chẳng phải vô cớ mà ngay trước khi mở đầu đêm Tiger Unite ’08 tại sân vận động Quân khu 7, TP.HCM, với sự có mặt của ban nhạc nổi tiếng thế giới My Chemical Romance, những người tổ chức đã “dọa”: Nếu có bất cứ vật thể nào ném lên sân khấu, đêm nhạc sẽ bị ngưng tức khắc!

(Đón đọc kỳ 7: Chuyện ban nhạc và ca sĩ)

Tạo website bán hàng với WordPress

Like this Article? Share it!

Về tác giả

là người sáng lập ra VnRock.com cách đây 9 năm. Anh theo dõi thường xuyên sự phát triển của nhạc Rock tại Việt Nam và là người chịu trách nhiệm về việc marketing và định hướng phát triển cho VnRock.com. Chuyên gia của các bài phỏng vấn :D

Comments are closed.