Vì sao White Rock gây nhiều tranh luận?

Published On 8/1/2009 | By Jacob Tran | ROCK VIỆT

VnRock.com – White Rock qua đi vừa tròn một tuần. Dù thế, dư âm của chương trình vẫn nóng qua những bài viết, ý kiến bình luận đến mức tá lả trên các trang tin và diễn đàn nhạc Rock trong nước. Lần đầu tiên trên trang thông tin chính thức của White Rock tại diễn đàn Rockpassion.vn, số lượng ý kiến phản hồi về một rockshow lại ngấp nghé con số hàng trăm. Tại sao White Rock lại gây ra những dư luận trái chiều như vậy sau khi kết thúc? Lý do đầu tiên có lẽ là từ những lời quảng cáo!

1. Điểm trừ cho nhà tổ chức

Không quá khi nói đơn vị tổ chức White Rock đã không lường trước khả năng của mình qua những lời quảng cáo về chương trình. Đành rằng trước mỗi sự kiện, chiến thuật marketing không khỏi khiến những lời nói trở nên có cánh.

“Phá vỡ lối mòn”, “break the black” (phá vỡ tăm tối?), “Rock thật sự”, v.v…là những từ ngữ mạnh được những người tổ chức White Rock sử dụng. Còn nhớ tại buổi họp báo của chương trình, khi được hỏi về “lối mòn” ở đây là gì, đại diện nhà tổ chức đã lúng túng không thể đưa ra một lý lẽ hợp ý. Báo chí chính thống có mặt tại họp báo cũng đã đặt câu hỏi lập tức khi nhà tổ chức “nhỡ” so sánh White Rock với series RockStorm đang diễn ra. Nhưng tất cả câu trả lời của vị đại diện kiêm MC này đều luẩn quẩn tránh đi thẳng vào vấn đề. Ngay tại buổi họp báo, sự  amateur của công ty Uni (đơn vị tổ chức White Rock) đã thể hiện rõ.

Poster của White Rock
(photo from rockpassion.vn)

Các ấn phẩm mỹ thuật của chương trình như poster và vé đều không gây nhiều ấn tượng thẩm mỹ, lại thêm phức tạp phiền hà trong việc mua, đổi vé (giấy đổi vé sau một ngày phát hành thì bị thu hồi lại do thiếu con dấu); chưa kể tới những sai sót trong việc in ấn (tên ban nhạc Nuranium thành “Uranium” trên băng rôn lớn); râu band này cắm cằm band kia trong danh sách tác phẩm gửi xin xét duyệt (sáng tác của Final Stage nhưng trên danh sách thành bài của Black Infinity). Có lẽ cũng vì công ty Uni hoàn toàn tự tin vào khả năng ngoài “hành lang” của mình?

Tựu chung, chiến dịch truyền thông của White Rock có lẽ chỉ gây ấn tượng với cộng đồng rockfans, vốn nhỏ và ô hợp. Còn với truyền thông chính thống, dường như kết quả của chương trình đã được dự báo trước.

Vai trò của người được giới thiệu là đạo diễn chương trình cũng rất mờ nhạt. Dù được nhắc đến nhiều nhưng có vẻ như anh này lại phụ trách chính ở mảng thi công, lắp đặt âm thanh sân khấu và gian hàng ?! Trong lúc chương trình diễn ra thì hầu như không thấy vai trò điều khiển của đạo diễn chương trình. Ngay cả lúc xuất hiện những fans quá khích trên sân khấu, các biện pháp bảo đảm an toàn cho ban nhạc cũng chỉ được tiến hành rất chậm chạp. Thay vào đó, đội backstage đã phải xử lý những “ông” fans này dù nhiệm vụ của họ không phải là công tác an ninh.


Âm thanh mỗi nơi một khác
(photo by Hồ Quang – VTC)

Lời hứa về một sân khấu và âm thanh “đẳng cấp quốc tế” cũng đã bay đâu mất khi tại sân Triển lãm Giảng Võ tối hôm đó, âm thanh đến tai người nghe theo kiểu muôn hình vạn trạng. Điều trớ trêu là vị trí chất lượng âm thanh tốt nhất lại ở …bãi gửi xe. Vị trí đáng ra âm thanh phải chuẩn nhất là khu vực bàn mixer và khán giả thì theo đánh giá chung lại là …tệ nhất!

White Rock không thành công về mặt thương mại! Đó là một điều chắc chắn với chỉ khoảng 1.100 vé được bán ra (so với dự kiến khoảng 8.000 vé ban đầu của Ban tổ chức).


2. Điểm cộng cho các ban nhạc

Ban tổ chức (BTC) chương trình đã nói đúng một điều: “các ban nhạc chính là những người làm nên White Rock”. Không được cho biết trước kịch bản, đứng ngồi chờ đợi đến giờ soundcheck, show lại diễn ra vào ngày thường (thứ Tư) nên để theo được khung giờ “vô hình” của chương trình là một điều hết sức vất vả cho các ban nhạc.

Khán giả không biết rằng, nội dung phần trình diễn của các ban nhạc hầu hết là thông báo miệng, theo thỏa thuận giữa các ban nhạc với nhau để tự mỗi ban điều chỉnh phần diễn của mình. May mắn là những ban nhạc tham dự chương trình đều là những ban nhạc thực sự có bản lĩnh sân khấu tốt.

Một Nuranium với chất trẻ căng tràn và bùng nổ. Metalcore rõ ràng là đã chọn Nuranium chứ không phải ngược lại. Một Titanium không lan man vào giai điệu nhưng chính vì thế mà rất riêng và rất cháy với khả năng làm chủ sân khấu, khả năng diễn rất tốt của Cường em.


Cường em diễn cực tốt
(photo by Hồ Quang
VTC)


Ngũ Cung chơi đều tay ở mỗi show diễn
(photo by Hồ Quang – VTC)

Ngũ Cung lọt giữa những ban nhạc metal có lẽ là sắp xếp nhằm làm trùng dây thần kinh của rockfans từ phía BTC. Ngũ Cung vẫn thế từ sau Tiger Translate, ít khi thấy họ mất phong độ trên sân khấu dù vocalist Hiệp đã phải chia năm sẻ bảy thành công lực cho công tác tổ chức.


Phần biểu diễn của Final Stage bị âm thanh làm hỏng
(photo by Hồ Quang – VTC)

Final Stage với những sáng tác vào độ chín, Death metal của họ là một thứ Death ít cục cằn mà giàu nhạc và suy tư. Đáng tiếc là âm thanh lúc này đã giết chết phần biểu diễn của ban, vô hình chung đã biến nó trở thành màn tra tấn thính giác đối với những người yếu bóng vía.


Nhiều người đến xem vì tò mò đối với Black Infinity
(photo by Hồ Quang – VTC)

Có cảm giác quá nửa số người bỏ tiền mua vé là để nuông chiều sự tò mò của mình đối với Black Infinity khi ban nhạc này xuất hiện. Âm nhạc đơn giản khá dễ nghe, dựa nhiều vào keyboard, đây đó xuất hiện bóng dáng của Inflames. Black Infinity sở hữu một đội hình đẹp theo nghĩa đen. Ngoại trừ màn độc thoại bằng Anh ngữ trên sân khấu và bị fans “giật đồ”, Black Infinity đã có một đêm giao thừa đẹp trên đất Hà Nội.


3. Và những ghi nhận…


Unicorp
hoàn toàn có thể làm tốt hơn ở những White Rock tiếp theo (nếu có) với vô số kinh nghiệm hái lượm được. Họ đã sở hữu những lợi thế mà không phải nhà tổ chức nào cũng có nhưng đáng tiếc lại không tận dụng được (không mất chi phí thuê địa điểm với danh nghĩa Đồng tổ chức của VEFAC, ban nhạc chơi free, …).

White Rock đã tạo cơ hội giao lưu nhạc Rock hiếm có cho hai miền Nam Bắc kể từ sau HRC show. Qua đó đóng góp những nhìn nhận mới về nhạc Rock giữa hai khu vực lớn mạnh nhất trên bản đồ Rock Việt.

Nhớ lại vài năm trước khi chứng kiến Atmosphere hay Unlimited lần đầu trên sân khấu Rock 3 Miền tại Hà Nội, nhiều người đã nghĩ tới khoảng cách khó lòng san lấp của âm nhạc hai miền. Thì nay, metalheads Hà Nội đã có quyền ngẩng cao đầu với âm nhạc của Final Stage hay Nuranium. Nhưng cũng phải nói rằng, Titanium và Black Infinity đã cho thấy khả năng làm chủ sân khấu tuyệt vời với phong cách biểu diễn có thần, cuốn hút người xem. Hài hòa được hai yếu tố nghe và nhìn, ban nhạc tất chinh phục được khán giả dù là khán giả ngoại đạo.

Ở một khía cạnh khác, những free concert trong thời gian gần đây đã và đang làm “hư” thói quen thưởng thức của khán giả. Và rockfans, họ cần những show như White Rock để không quên mất việc trả tiền để được đi show. Anh không thể phàn nàn về một bát phở dở khi bát phở anh ăn là miễn phí. Quy luật đầu ra đầu vào đúng trong mọi trường hợp. Để có show chất lượng vui lòng bỏ tiền ra mua vé.

Khi chấp nhận bỏ tiền mà ăn phải sạn, tất lẽ là phải phàn nàn. Đó cũng là lý do vì sao White Rock nhận được nhiều phản hồi đến vậy. Yêu cho roi cho vọt, âu cũng là điều đáng mừng đối với BTC.

Tạo website bán hàng với WordPress

Like this Article? Share it!

Về tác giả

là người sáng lập ra VnRock.com cách đây 9 năm. Anh theo dõi thường xuyên sự phát triển của nhạc Rock tại Việt Nam và là người chịu trách nhiệm về việc marketing và định hướng phát triển cho VnRock.com. Chuyên gia của các bài phỏng vấn :D

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *